Mặc dù ông Kim Jong-un là vị lãnh đạo đầu tiên của Triều Tiên được đào tạo lại Châu Âu. Nhưng có lẽ, nền giáo dục tự do tại châu lục tiên tiến bậc nhất thế giới không ảnh hưởng nhiều tới quan điểm của nhà lãnh đạo này về các vấn đề liên quan tới kinh tế và tình trạng thiếu lương thực đang diễn ra tại quốc gia của mình.
Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, Kim vẫn có một số thay đổi đáng chú ý về việc nới lỏng quy định sử dụng internet trong cuộc sống công nghệ hiện đại ngày nay. Dù khá khó khăn để cập nhật liên tục tình hình tại Triều Tiên, nhưng chắc chắn một điều rằng đất nước này đang tham gia nhiều hơn vào các hoạt động trực tuyến. Dưới đây là một số cách người dân của nước này sử dụng công nghệ:
Hầu như không có internet!
Như chúng ta đã biết, internet có tồn tại ở Triều Tiên, nhưng các truy cập đều bị quản lý một cách nghiêm ngặt. Hầu như chỉ được cấp phép cho người nước ngoài và một số tầng lớp khác.
Gần như người dân ở đây chỉ sử dụng mạng nội bộ có tên gọi là 'kwangmyong' và hoàn toàn bị ngăn cách với thế giới bên ngoài, địa chỉ truy cập chủ yếu xuất phát từ các tổ chức của Triều Tiên. Vào năm 2015, trang web thương mại điện tử nội bộ đầu tiên được ra đời với tên gọi 'Okryu'.
Mặc dù họ cấm Facebook nhưng lại tạo ra một bản clone tương tự!
Cứ 10 người sẽ có một người sử dụng điện thoại di động
Tương tự như các quốc gia đang phát triển khác, Triều Tiên bỏ qua điện thoại cố định, máy tính và băng thông rộng để tậm trung vào điện thoại di động. Theo nhà mạng Koryolink chia sẻ, có khoảng 3 triệu thuê bao di động tại đây, nhưng lại chỉ vai trăm ngàn người sở hữu máy tính (theo ước tính của Andrei Lankov, tác giả cuốn 'Sự thật về Triều Tiên'.
Tuy nhiên, họ không thể thực hiện cuộc gọi quốc tế
Koryolink - Nhà mạng lớn nhất tại Triều Tiên không cho phép các thuê bao của mình thực hiện cuộc gọi quốc tế. Mặc dù vậy, theo tổ chức Ân xá Quốc Tế, những người sống gần biên giới với Trung Quốc, họ có thể sử dụng điện thoại nhập lậu và thẻ SIM để gọi cho người thân (có thể ở nước ngoài hoặc Hàn Quốc v.v...). Tất nhiên, điều này hoàn toàn cấm tại Triều Tiên và sẽ bị truy lùng như tội phạm nếu các nhà chức trách phát hiện được.
Máy tính để bàn gần như chỉ dành cho người giàu có
Như đã nói ở trên, máy tính cá nhân gần như chỉ dành cho giới thượng lưu hoặc sinh viên may mắn học tại trường Đại học Bình Nhưỡng. Chúng cũng có sẵn tại các quán cà phê Internet nhưng sẽ được theo dõi và quản lý nghiêm ngặt.
USB biến thành một loại phụ kiện thời trang!
Máy tinh khá hiếm hoi và những người trẻ tuổi sử dụng USB như một phụ kiện thời trang 'lạ mắt' (theo Andrei Lankov, tác giả cuốn 'Sự thật về Triều Tiên')
Máy tính sử dụng hệ điều hành dựa trên nền tảng Linux
Triều Tiên tự tạo ra một hệ điều hành riêng của của họ với tên gọi Red Star, theo các chuyên gia an ninh người Đức là Florian Grunow và Niklaus Schiess, hệ thống này gồm một dịch vụ xử lí văn bản, lịch và sáng tác nhạc. Người dân tại đây sử dụng USB nhập lậu từ Trung Quốc để trao đổi các bộ phim, tin tức v.v... bất hợp pháp vì hệ điều hành sẽ tự đóng dấu lên tệp tin và có thể được truy xuất xứ khi truyền tải.
Giao diện khá giống với OS X
Giao diện của hệ điều hành Red Star khá giống với OS X trên máy Mac.
Các loại tablet giá rẻ của Trung Quốc chỉ dành cho giới thượng lưu
Triều Tiên đã bắt kịp với máy tính bảng bằng sản phẩm đầu tiên có tên gọi Woolim. Mặc dù không hỗ trợ Wi-Fi hay Bluetooth, sử dụng phiên bản Android được tùy biến và sản xuất giá rẻ tại Trung Quốc với chi phí khoảng €250 (khoảng 6 triệu đồng), nhưng những chiếc máy tính bảng này chỉ dành cho giới thượng lưu. Theo các nhà nghiên cứu, mức giá trên hầu hết người dân Triều Tiên đều có khả năng chi trả.
Được phép sở hữu TV nhưng lại không thể sử dụng nhiều!
Sở hữu TV tại Triều Tiên hoàn toàn hợp pháp, điều này có thể giúp chính phủ truyền tin tới người dân dễ dàng hơn. Tuy nhiên, họ lại kiểm soát khả năng giải trí của thiết bị này và người dân bằng cách ủy quyền cho cảnh sát kiểm tra thường xuyên, nhằm phát hiện việc sử dụng các nội dung truyền hình không được phép.
Người dùng điện thoại di động chỉ có thể lựa chọn giữa trong hai nhà mạng duy nhất tại Triều Tiên.
Koryolink là nhà mạnh chính tại quốc gia này, đây là sự liên kết giữa công ty viễn thông Ai Cập và chính phủ Triều Tiên, tuy nhiên năm 2015 công ty này đã không còn kiểm soát Koryolink. Hiện tại, đối thủ chính của nhà mạng này là Byol và dự kiến sẽ được sáp nhập thành một trong thời gian tới, nhằm giúp chính phủ kiểm soát các vấn đề liên quan tới viễn thông dễ hơn.
Nguồn: Businessinsider